Vùng thông báo bay (Flight Information Region — FIR) là vùng trời mà ICAO giao cho các quốc gia thành viên chịu trách nhiệm cung cấp dịch vụ không lưu và báo động.
Trước năm 1975, FIR Sài Gòn, được thiết lập từ năm 1959, bao gồm cả vùng trời thuộc chủ quyền quốc gia và vùng trời trên công hải quốc tế ở Biển Đông. Đến năm 1973, FIR Sài Gòn có điều chỉnh nhỏ mở rộng xuống phía Nam.
Tháng 4/1975, đứng trước sự sụp đổ của chính quyền Sài Gòn, lo ngại trước sự bế tắc giao lưu hàng không trong khu vực khi miền Nam Việt Nam được giải phóng, ICAO xây dựng một kế hoạch lâm thời. Các đường bay giải trợ được thiết lập trên Biển Đông, còn phần FIR Sài Gòn trên công hải được chia thành ba vùng trách nhiệm tạm thời, giao cho các Trung tâm Kiểm soát đường dài Bangkok, Singapore và Hồng Kông (Trung Quốc) điều hành. Phần còn lại của FIR Sài Gòn do Trung tâm Kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh đảm nhiệm.
Sau ngày giải phóng miền Nam, năm 1977, Việt Nam đã có chủ trương giành lại quyền kiểm soát hoàn toàn FIR Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, thách thức diễn ra tại Hội nghị không vận khu vực châu Á — Thái Bình Dương lần thứ hai năm 1983 (RAN-2) họp tại Singapore, Việt Nam đã đấu tranh giữ nguyên trạng các vùng trách nhiệm lâm thời trên Biển Đông thuộc FIR Hồ Chí Minh do ICAO xác lập.
Theo tư liệu VATM, Việt Nam phải giữ nguyên trạng bởi khi đó chưa có khả năng quản lý, điều hành một FIR rộng lớn trên biển, trong khi xuất hiện đề xuất muốn sáp nhập một phần FIR Hà Nội và FIR Hồ Chí Minh. Nếu phương án này được thông qua, Việt Nam có nguy cơ mất quyền kiểm soát phần lớn vùng thông báo bay trên Biển Đông.
Sau RAN-2, Việt Nam có thêm thời gian chuẩn bị cho việc giành lại quyền điều hành FIR Hồ Chí Minh. Ngày 04/01/1988, Hội đồng Bộ trưởng ban hành Chỉ thị số 05-CT về “Những nhiệm vụ cấp bách để giành lại quyền điều hành vùng thông báo bay Hồ Chí Minh”. Ba tháng sau, ngày 6/4/1988, Tổng cục Hàng không trình Hội đồng Bộ trưởng chương trình giành lại quyền quản lý và điều hành FIR Hồ Chí Minh.
Một trong những nhiệm vụ trọng tâm là nâng cấp, hiện đại hóa Trung tâm Kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh, Trung tâm Kiểm soát tiếp cận Tân Sơn Nhất và Đà Nẵng, đồng thời chuẩn bị kiện toàn FIR Hà Nội. Việt Nam phải đáp ứng sáu lĩnh vực quan trọng theo yêu cầu của ICAO gồm kiểm soát không lưu, viễn thông hàng không, khí tượng hàng không, thông báo hàng không, tìm kiếm và cứu nguy, dịch vụ sân bay.
Những năm sau đó là giai đoạn chạy đua nâng cấp hạ tầng và đào tạo con người. Trung tâm Kiểm soát đường dài Hà Nội và Trung tâm Kiểm soát tiếp cận Đà Nẵng được kiện toàn, hiện đại hóa; Trung tâm Kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh được đưa vào khai thác. Hệ thống radar giám sát hàng không, các đài dẫn đường và hệ thống thông tin phục vụ điều hành bay lần lượt được đầu tư.
Song song với trang thiết bị, ngành quản lý bay tập trung đào tạo đội ngũ kiểm soát viên không lưu, kỹ sư và nhân viên kỹ thuật để làm chủ các hệ thống mới.
Đến Hội nghị không vận khu vực châu Á — Thái Bình Dương lần thứ ba (RAN-3) tại Bangkok năm 1993, đoàn Việt Nam tuyên bố sáu lĩnh vực ICAO yêu cầu đã được đáp ứng đầy đủ và đạt chất lượng cao. Hội nghị kết luận Việt Nam đủ điều kiện kiểm soát FIR Hồ Chí Minh.
Cuộc kiểm tra cuối cùng diễn ra năm 1994 tại Trung tâm Kiểm soát Hồ Chí Minh. Sau đó, quyết định giao quyền kiểm soát phần phía Nam FIR Hồ Chí Minh cho Việt Nam được đưa ra.

